Đăng bởi: Đức Tú | 22/09/2007

Tìm Hiểu Con Nước Việt Nam

MỘT SỐ THUẬT NGỮ LIÊN QUAN ĐẾN CON NƯỚC Cách nay có dễ hơn ba mươi năm, khi tôi mới cầm cây cần câu thả theo các triền sông Nam Bộ, một lần, ngó vào ti vi thấy anh sinh viên Y khoa Lê Hành hát rất hay bài “tình đất đỏ Miền Đông”. Trong bài hát có câu ”Con nước giong(hay là trong ?) về Miền Đông con nước đổ (hay là đỏ?) !”. Tôi đã thắc mắc hỏi về “nước giong – nước đổ”. Cái cách tìm hiểu ngây ngô của tôi khiến một bà chị đã cầm cả gáo dừa đổ nước toè loe trên mái tóc tôi và bảo: ”Nước đổ là nước đổ ! Đổ là đổ như thế cậu em à ! Nước đổ là nước lớn lắm, xiết lắm, chảy như đổ từ trên xuống như vậy đấy!”. À ra thế ! Nhưng rồi nước lớn, nước xiết chị nói là thế nào?? Đến đây thì bà chị của tôi ưng ửng đôi gò má mà ghĩ rằng tôi đang … tìm đường tán tỉnh chị! Ứ ừ! Tôi … dzìa! Chị ngoẩy người đi. Tấm áo bà ba chít gọn viền thanh mảnh khoảng hông tròn cho tôi ngơ ngẩn mãi về những từ ngữ mông lung về con nước. Con nước: đó là từ chỉ một chiều nước xuống hoặc nước lên (con nước lên: đại khái từ biển chảy vào sông – con nước xuống: từ trong sông ra biển). Ví như phía Bắc, biển nước ta ở chế độ Nhật Triều thì ngày chỉ có 2 con nước: nước xuống trong 12 giờ và nước lên trong 12 giờ. Ở Phía Nam, biển theo Bán Nhật triều thì 1 ngày có 4 con nước: vị chi 2 con nước lên, 2 con nước xuống – mỗi con dài 6 tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, đó chỉ là lý thuyết chung thôi chứ thực tế thì Phía Nam có ngày 5-6 con nước và thậm chí vùng Minh Hải có nơi 1 ngày đến … 8 con nước ! Bởi ngòai ảnh hưởng của mặt trăng, nó còn ảnh hưởng của gió, của mùa, của dòng biển và vị trí của đảo, bán đảo. Để các bạn dễ hiểu, bài này tôi chủ yếu nói về con nước nơi cửa sông trở vào. Trong cái thuật ngữ CON NƯỚC kia nó chứa đựng nhiều kiểu. Nước lên xuống theo lực hấp dẫn của mặt trăng. Khi nước triều dâng lớn, nước dềnh vào trong sông; lúc này người ta gọi là: nước lớn. Khi nước đã lớn tột bậc thì gọi là Đỉnh Nước; từ đỉnh, nước chuyển sang giật ròng để xoay sang con nước xuống. Ban đầu, nước chuyển dòng bề mặt và dưới đáy thì chưa, lúc này gọi là nước giật; tới khi toàn bộ hệ thống nước sông chảy mạnh ra biển thì người ta gọi là ròng xiết. Nước rong cũng là từ chỉ con nước lớn. Khi nước chảy sát người ta gọi là nước kiệt. Với những hôm không phải nước rong, dòng chảy không xiết lắm và hiền hòa thì khi nước xuống trung bình gọi là nước mái. Với những ngày âm lịch khoảng 9-12 hay 24-27, con nước trong vùng sông ngòi phía Nam chảy yếu và đỉnh nước cũng thấp. Những ngày này gọi là ngày nước kém và khi nước chảy lên, chảy xuống lờ đờ gọi là con nước ươn (hay là lình sình); khi sắp qua con nước ươn là nước ngầm; qua ngày sau nước bắt đầu mạnh mẽ và đục hơn thì gọi là nước dậy. Trong dân gian, nói về con nước, có chu kỳ đã trở thành thành ngữ (ví như: hăm bốn nước ngầm, hăm lăm nước dậy hoặc: mười bảy nước nhảy qua bờ … hăm bốn, hăm lăm, mười bảy … là chỉ ngày âm lịch trong tháng). Nước lên, nước xuống thường gắn với gió. “gió nước lên”; “gió đổi nước” thường được người dân chài ưa dùng. Nhiều ngườI tuy không thấy sông nhưng chỉ cần nghe gió, ngó vào lịch âm, nhìn đồng hồ là nói trúng phóc tình trạng nước ngoài sông (hay cửa sông). Qúa trình nước lên và nước xuống, cửa sông và lòng sông bị ảnh hưởng bởi dòng chảy đã tạo ra các hiện tượng như: nước vả – là hiện tượng dòng nước bị ngáng bởi một doi đá, một bờ kè, một khúc quanh (vàm) và dòng chảy như bị bật ra. Ở những nơi như thế này, sau những con nước xiết thì thả câu sẽ hy vọng bắt được nhiều Chẻm, Ngát và cả cá Tráp Vàng (Hanh) bởi bọn này là chuyên gia mai phục rình mồi. Từ hiện tượng nước vả này, trên mặt dòng sông sẽ có dợn và đáy dòng sông hay cửa sông sẽ bị khoét sâu hơn và tạo thành hụm. Đáy hụm thường không bằng phẳng bởi nước vả cũng chỉ mang được những bùn cát, sỏi đá nho nhỏ và những tảng đá to, chướng ngại vật trên sông bị xoáy dồn vào và hụm cũng là nơi trú nấp của một số loài cá. Điều này lý giải tại sao một số thợ câu sành sỏi thường căn câu hụm để bắt những con cá lớn. Tuy nhiên, đó là một điều khó khăn (thậm chí mạo hiểm) cho ghe câu và thường thì hay bị đứt dây, mất thẻo do phía dưới qúa nhiều chướng ngại. Trong dòng chảy của sông, nước tạo thành những Giọt. Giọt là một thuật ngữ chỉ những dòng chảy khác kiểu trên một dòng sông. Dòng chảy của Giọt là dòng chảy trên mặt thì hơi lặng nhưng dưới ngầm thì mạnh và càng dưới sâu càng mạnh và đáy Giọt là những chỗ sâu nhất trong lòng sông. Một chiều ngang sông có thể hình thành nhiều Giọt và người đi câu chỉ quan tâm tới giọt lúc nước ròng (vậy cho nên mới gọi là “giọt ròng”). Bây giờ sang các thuật ngữ liên quan: Vàm – là một dọc bờ sông nhô ra; Kè: là nơi bờ bên lở thường bị nước xâm thực nên nhà nước hoặc tư nhân tổ chức làm kè bằng cọc sạn hoặc kiềng bê tông chống sạt; Nguỷnh: là khúc gấp của sông; Doi: dải dất thường có hình mũi tàu nhô ra sông hoặc đó là những bãi bồi; cồn: những đảo đất lớn nổi lên trên dòng sông; Rạch: sông, luồng nhỏ nối với sông chính; Kênh: thường do người đào hay cải tạo từ dòng sông để lưu thông, Bàu: như một cái đầm nhưng có nước ra vào có nhiều loài cá và thực vật…vv và v.v. Tôi liệt kê một số những thuật ngữ trên có thể nó chưa chuẩn và phù hợp với tiếng địa phưong từng vùng nhưng xin bạn đọc nhớ lấy nó vì tôi định gán ghép cho nó các điểm câu, loại cá nương náu, thời điểm buông cần … vào phần sau. TÍNH NƯỚC ĐỂ CÂU NHƯ THẾ NÀO? Như đã nói, phía Bắc, các cửa sông ảnh hưởng chế độ Nhật triều; phía Nam làbán Nhật triều; chính vì thế, việc tính nước ở phía Bắc đơn giản hơn phía Nam nhiều. Tôi ví như ở Hải Phòng chẳng hạn, một ngày, các anh ấy có 2 con nước; mực nước cao nhất trong tháng thường là 3,8 – 3,85 m. Cái câu ”đầu con, cuối kiệt” thường được dân câu lưu ý bởi vì, con cá cửa sông thường ăn mồi vào khoảng 1 tiếng đầu con nước (khi xuống – đầu con) và 1 tiếng cuối con nước (cuối kiệt) rồi sau đó, khi nước bò lên chầm chậm thì cá cũng bắt đầu ăn mồi; sau khoảng 30 phút thì thưa lại và cho tới khoảng 1 tiếng đồng hồ trướckhi nước đứng sững thì cá lại ăn mồi. Đó là tính những ngày nước lớn (dân địa phương gọi là ”nước bay giặc”. Đối với những ngày nước nhỏ thì cá ăn lai rai cả ngày. Chính vì thế. Anh em câu giải trí Hải PHòng thường thích câu vào những ngày nước kém. Đi câu với anh em Hải Phòng và một số điểm thuộc cửa sông phía Bắc, cá Chẻm thườngăn mạnh ở những ngày nước mạnh và thường là trong những thời điểm đầu con- lúc nước xuống hết tầm và đang nhói lên thì cá Chẻm vung ra đuổi mồi. Cá Tráp đen thì dễ tính hơn: nó cũng có những đặc tính kiếm mồi như cá Chẻm nhưng thời gian cắn câu dài hơn. Đôi khi, những luồng gió thiên nhiên cũng quyết định việc cá Tráp đen cắn câu như gió Đông: cá cắn rộ, gió Tây: cá chỉ cắn khi gió này thổi liên tục nhưng có không ham mồi … còn với các loài cá đơn giản khác như Tráp vàng … thì cắn câu không kén nước. Ở phía Nam, dân câu sông và cửa sông thiên nhiên sướng hơn phía Bắcnhiều vì thiên nhiên ưu đãi. Với 4 con nước 1 ngày (tối thiểu); thợ câu căn được đến 8 thời điểm câu chắc như búa bổ thùng phuy. Thêm nữa, trong lĩnh vực câu kéo tôi còn thấy mùa nào cá ấy. Ví dụ như mùa cá Bông Lau có 2 rõ rệt (mùa câu đón và mùa câu xổ); cá Chẻm cũng vậy (1 mùa vào dịp hè của học sinh); Tôm càng và cá Ngát qúa sinh động khi mà nước tháng Chạp sắt lại khi hết mưa và tôm càng vô mé sông phơi râu đến lều nghều …(ngày xưa thôi nhé !). Cách tính nước câu Phía Nam cũng cơ bản theo phép ”đầu con, cuối kiệt”. Những thời điểm chuyển nước lên xuống trong ngày thường có cá tôm cắn mồi. Người câu hay là người biết căn đúng các thời điểm này. Tuy nhiên, với đa số chúng ta thì khi đi câu không đủ kiên nhẫn (kiên nhẫn của tôi: cứ nhậu cái đã và đến khi đúng nước thì dừng nhậu mà buông cần !) khó có ai đủ nghị lực thế. Đa phần, chúng ta cứ câu và câu. Sau khi đọc bài này, các bạn trước khi thu cần cũng nên tính lại một chút để có thể nán thêm vài khoảng khắc khi nước tới và với thiên nhiên thì vài khoảng khắc ấy, chúng ta giật có thể sẽ mỏi tay … (như vậy gọi là căn đúng nước đấy) Theo kinh nghiệm của các thợ câu, con cá, con tôm thường tập trung cắn mồi nhiều vào những con nước kém, nước ngầm và nước dậy; Tới con nước rong (lớn) thì thưa hẳn.Đặc điểm của từng con nước và từng tháng hay tháng đủ, tháng thiếu trong âm lịch, của từng vùng cũng nên được các bạn lưu ý. Thông thường, người ta tính điểm nước cho từng vùng là cứ cách nhau khoảng 15-25 km thì nước nhanh, chậm khoảng 1 giờ đồng hồ. Ví dụ ta tính mốc là Hòn Dáu hôm nay 7 giờ nước lên thì sau 1 tiếng đồng hồ nữa tại Cảng hải Phòng nước mới lên. Phía Nam cũng tương tự: khu vực Thiềng Liềng nước lên lúc 7 giờ thì sâu trong Cảng cũng khoảng vậy (pNam nước nhanh hơn). Với tháng âm lịch đủ, nước sẽ mạnh xiết vào những ngày mồng một, ngày rằm. Thế nhưng, nếu là tháng thiếu (28-29 bắt làm Ba mươi) thì những ngày đôn lên như vậy nước cũng xiết xối có khi còn mạnh hơn cả tháng đủ ngày. Ở Phía Nam, các điểm giật của con nước thông thường mỗi ngày cách nhau 1giờ 10 phút đến 1 giờ 45 phút tùy theo phạm vi cửa sông hay sâu trong đất liền (ví như hôm nay tại điểm A, 5 giờ nước giật xuống thì ngày mai tại điểm A này khoảng 6 giờ 15 phút nó giật xuống). Những ngày nước to (khoảng Rằm hay Ba Mươi AL + trước sau vài ngày) người ta thấy rõ nước giật xoáy thành những dợn. Người đi câu bằng ghe nhỏ ngoài sông phảI cẩn thận với những cữ nước giật này: đó là hơn một quảng trường nước xoáy cuộn chao nhìn muốn chóng mặt. Với những ngày nước ương thì hiện tượng này không rõ ràng và màu nước cũng trong và hiền hòa hơn – tất nhiên, do mực nước thấp nên cũng ít rác và lục bình cũng như các chướng ngại hơn. Trên kia tôi nói có ngày 5 con nước cũng là định nói loại nước lình sình này; bởi ảnh hưởng của gió, lại lên xuống không mạnh và các con nước có lúc đã gối đầu lẫn nhau tạo lên các cữ xuống một lúc rồi lại dềnh lên một lúc mà không thành 4 cữ rõ rệt của 4 con nước cơ bản của Bán Nhật triều. Còn một đặc điểm của con nước nữa rất cần cho dân câu kéo: phía Nam, thông thường con nước chênh nhau về độ đầy độ cạn trong 24 giờ. Ví dụ ngày hôm nay nước ương ban ngày thì xoay ra, cặp con nước đêm nước sẽ ròng sát kiệt và ngược lại. Có lẽ, đó là chênh lệch lực hấp dẫn của mặt trăng. Người đi câu lãng mạn với những con nước này hơi sướng bởi lúc nước ương nhẩn nha hắn câu Tôm càng, cá Úc, cá Ngát, bẫy cá Đối … đến khi xoay nước giật thì thả mồi rê Chẻm và Tráp hoặc móc thẻo để săn Bông Lau xổ. Nhưng các bạn ạ, với con nước của Việt Nam thì chuyện câu muốn phát mếu. Đã bao nhiêu lần, tôi đánh dấu trong cuốn lịch rằng: ngày hôm nay, từ giờ đấy đến giờ đấy, nước kiểu này và tôi câu được với năng suất như thế này. Thế nhưng, tới ngày hôm sau, cũng giờ ấy (có khi trễ 1 tiếng cho khớp với thủy triều) tôi câu thì chả có năng suất gì cả. Chờ đến ngày ấy tháng sau ra chỗ cũ. Cầm cần ngó nước thấy nó đi không giống ngày này tháng trước và câu cũng hoàn toàn chả thấy bản cũ lặp lại. Ôi! Cảm thán thiên nhiên một cái cho nó vui đời ! Chả trách, bao nhiêu năm rồi, những tay thợ câu chuyên nghiệp cứ đau đáu bỏ nghề mặc dù sâu đáy lòng vẫn bị những con cá, con tôm kia hành hạ. Thế nhưng, có những qui luật mà nghiệm ra không bao giờ sai. Đó là những thời điểm câu dính cá và những ngày câu dính cá theo âm lịch (tính những con cá to thôi nhé). Tôi lấy ví dụ: khi nước dậy lên (con nước giậy), tôi thường đi câu cá Chẻm và với độ chảy xuôi bình thường của ngày 25- 26 âm lịch tôi hay tóm được những chú cá Chẻm to nhỏ vô chừng. Những ngày này, con Chẻm ăn mồi quyết liệt lắm. Đôi khi, con tôm càng xanh to như cổ tay trẻ sơ sinh móc làm mồi mà con cá chừng 5 ký cũng nuốt tuốt vô bao tử. Thời điểm cá cắn cũng xung quanh giấc trong vòng 1 tiếng đồng hồ đầu khi con nước xuống và trong phạm vi 1 tiếng khi con nước sắp dừng. Nước càng đục, cá Chẻm càng đói mồi. Với cá Bông Lau thì lại khác, bọn này hay nương theo Giọt để tránh nước chảy và kiếm mồi. Dân câu Bông Lau khoái Giọt là như vậy. Tuy nhiên, không phải bất cứ cái Giọt nào bọn Bông Lau cũng theo đâu nhé. Chúng tôi câu ở sông Sài Gòn, Soài Rạp nhiều năm. Thành công cũng có mà thất bại cũng nhiều. Cho tới một ngày kia, cả chục cần thủ đều có chung nhận định rằng: giọt mé bên Đông hay dính cá Bông lau hơn những Giọt mé bên Tây. Lý giải: bó tay cái đã! Nhưng rồi một ngày, tôi có 2 anh bạn lính theo câu làm nghề thợ lặn (các chú chuyên lặn có bình mò và xác định các qủa đạn còn thuốc nổ la cà dưới đáy sông vương vãi sau những năm chiến tranh). Bởi qúa thắc mắc, tôi nhờ các anh lặn xuống khảo sát. Chiều nhau, mấy chú Lính này mang bình dưỡng khí lặn như một nhóm điên trên vài khúc sông. Kết luận: Giọt bên Đông gần mé bồi, phù sa mịn dịu, đáy giọt trơn nhẵn sướng như … ván trượt công viên nước Đầm Sen; còn đáy giọt bên Tây là bên lở, nước xuống xiết, cá không ham nương theo. 2 gã lính lặn này kết luận: ”Ông anh câu bên này phải căn cho đúng nước liu riu chuồi xuống thì mới mong Bông Lau với Thanh kỳ vì lúc này con cá mới nương theo giọt kiếm mồi được”. Chưa có công trình khảo sát nào khác hơn, tạm tin 2 chú em trong thời qúa độ vậy ! Tuy nhiên, những lý giải bao giờ cũng có chữ … nhưng! Chữ nhưng ở đây đối với giống cá Bông Lau hiện đại là nó đã phá vỡ qui luật tính toán về con nước câu chúng trong vòng 2 năm nay. Phá vỡ bởi mồi câu. Mồi câu bây giờ là trùn biển – một loại mồi câu nhạy bén, hấp dẫn con cá đến độ chúng không cưỡng lại được khi đánh hơi thấy mùi này. Thực tế đã cho thấy: vào những lúc nước qúa xiết cũng có Bông Lau lớn vượt dòng chảy để đến với mồi trùn biển. Một nhận định được rút ra: Câu Bông lau lớn nước xiết bằng chì 300-400gr đã có chuyến thành công. Với những tay câu chuyên nghiệp, khi nói đến điều này đa phần phải công nhận nhưng bảo lý giải thì mỗi người một cách. Thế nhưng theo tôi, không trạnh lòng sao được khi những chiếc ghe câu mồi Gián của anh em địa phương chống cằm đứng ngó anh em xứ khác ghé câu giật nhoay nhoáy bằng mồi trùn biển; họ thẫn thờ thở dài rồi cuốn cần dời ghe đi nơi khác. Rõ ràng: con nước xiết không phải là con nước của Bông Lau nhưng với loại mồi thơm ngon như thế, chúng không cưỡng được trước món ngon và bỏ cả thói quen (?)… Cười luôn và nhớ một lý giảI về con cá trê Đồng Diều: cá Trê giờ sao cứ ăn mồi ở giữa hồ? A! chắc tại vì ven hồ anh em dân câu ngồi đông qúa mà món trứng kiến ngon thế nhưng bác nào cũng lo trộn nhiễn rồi ném tít ngoài xa; gặp ngay cái giống cá Trê thấy trứng kiến cứ như trai sành đời ngó gái lạ ! Đối với từng vùng, nước còn biểu thị một thực trạng mà anh em câu kéo mới vào nghề cũng nên nắm được để hành sự. Đó là những khi con nước trong chưa sông giật xuống (có lúc còn đang ư ứ) thì trong các luồng lạch, sông nhỏ nối vào sông lớn này nước đã rút chảy mạnh đên nỗi trôi chì. Thấy rõ vậy, chúng ta dễ chủ động tập kết, căn ke những điểm câu lý tưởng, ứng với việc chuyển đổi tốc độ dòng chảy mà buông câu bởi vì những lúc nước chuyển đổi tốc độ chảy là những lúc con cá tìm ăn mồi. CÂU THEO CON NƯỚC VÀ NHỮNG YẾU TỐ ẢNH HƯỞNG Cá tôm là động vật vô cùng nhạy cảm với thời tiết và các chuyển động của vũ trụ. Bình thường, cá tôm bao giờ cũng có xu hướng tập trung vào nơi có mồi và chúng luôn luôn sục sạo tìm mồi. Các bạn đi câu trong ao hồ dễ thấy nhất điều này: khi ta thả thính và mồi dụ, sau ít phút, có cá chúng sẽ tụ tập đến ngay. Thế nhưng để chúng ăn mồi câu của chúng ta lại là một khoa nghệ thuật khác. Bởi vì: chúng qúa ư nhạy cảm và ngại ngần với những cái lạ như dây, thẻo, chì, lưỡi… Trong một điều kiện bình thường, chúng đã ngại thì với thời tiêt thay đổi, sự biến động của vũ trụ, dư chấn … sẽ làm chúng kinh hãi. Những người câu biển có kinh nghiệm đều thấy rõ một điều: trước khi biển động, cá ăn mồi rất mạnh – hình như chúng biết trước các tai ương và trắc trở nên ăn mồi mà dự trữ năng lượng. Nguyễn Anh từng kể tôi nghe rằng tối trước ngày có giông ngòai Côn Đảo, anh thấy cả đòan Mực Ống to cỡ 60cm mỗi con và 1 bầy cá Kiếm dài có 2m dư bơi theo đàn ngay trên mặt nước … Anh em trên thuyền nói cá chạy bầy kiểu này mai chắc có giông, y như rằng sáng hôm sau ông Hội Trưởng bị sóng gió hành muốn xỉu ! Trong biển động và sau động vài ngày, con cá rất kém năng động khi tìm thức ăn. Người ta lý giải rằng: câu trong thời điểm này ít cá bởi vì chúng còn mệt nhược hoặc còn no mồi. Chính từ đó, khi chúng ta đi câu trong tự nhiên thì ngày hôm ấy, đêm hôm ấy, con nước có “đẹp” bao nhiêu nhưng nếu trong cơn giông bão, động đất, sấm chớp … thì kết qủa bắt cá to chỉ bằng ZERO. Ngay cả trong ao hồ cá nuôi, người câu sẽ khó lòng bắt được Trắm đen, Chép (ăn miệng) hay Mè Trắng khi trời có sấm chớp; ngay như chú cua bể kia, đương kẹp mồi (hay tay người ta) mà nghe tiếng sấm lớn cũng … bỏ của chạy lấy người… ! Nói thêm: trước những cơn giông bão, dư chấn… người ta thường thấy những ụ mối vỡ ra, tổ kiến tan đàn … Những mồi ngon này vương vào thiên nhiên, rơi vãi xuống ao hồ, sông ngòi và những con cá, con chim chờ sẵn những bữa tiệc này -Luật sinh thái qúa rõ ở đây! nNhững món ăn tự nhiên kia hơn hẳn những loại mồi của chúng ta là cái chắc! Bọn cá chén no say và xin lỗi, tôi lại sa đà luận sang lĩnh vực mồi câu mất rồi ! Một yếu tố ảnh hưởng nữa cần lưu ý các bạn câu sâu trong các sông là …rác ! Có thể nói, đây là một vấn nạn khốn nạn nhất hiện tại trên những dòng sông của ta. Các bạn có tính con nước cẩn thận cỡ nào, tâm đắc với mồi câu, chuyến câu thế nào nhưng các bạn không thể có cách gì tránh rác nếu như chính các bạn và tôi đừng bao giờ xả rác. Những con nước lên, nước xuống cứ dìu đuổi những rác rưởi và chướng ngại nổi trên sông từ chỗ này quẩn sang chỗ khác. Sự ô nhiễm thì đã hẳn nhưng cái oái oăm nhất là ta không làm sao câu được với chúng. Chỉ ngoắt một cái, chúng đã vướng vào dây của chúng ta. Vướng rất điệu nghệ bởi khi dây của bạn trôi theo dòng chảy thì những thành phần rác kia cũng trôi theo đúng như thế. Vướng và vướng! nước càng lớn thì cành nhiều rều rác trôi nổi. Đôi khi, nó là cả một quần thể ninon và lục bình lững lờ và cũng có khi là cả một tập đoàn bập dừa, gốc gác lao ầm ầm như chó xổ xích cuốn vào sợi dây câu mỏng mảnh. Khắc phục ư? Lại chỉ còn cách giở lịch thuỷ triều và chọn ngày nước kém hơn một tý. Những ngày này, rác hiền hòa hơn ! MẤY LỜI KẾT Rõ ràng, bạn muốn đi câu thiên nhiên thì không thể không quan tâm tới con nước. Nhưng mà theo tôi, tính kỹ con nước hãy nhường lại cho các vị ngư thủ sống bằng nghề sông nước. Còn chúng ta – những cần thủ amatơ câu cho vui đời, câu giải tỏa và hành xác cho sướng cái tinh thần mình thì chỉ cần nắm được một số qui luật đơn giản. Ở Phía Bắc con nước là Nhật Triều – một ngày đêm lên xuống 2 lần – Ở phía Nam bán nhật triều ngày đêm lên xuống 4 lần… Đối với các cần thủ câu (vui đời) cửa sông và trong sông – nơi những vùng nước ảnh hưởng thuỷ triều thì theo tôi chỉ nên tránh những ngày nước đỉnh (30 và rằm âm lịch); những ngày này cá tôm kém ăn. Có người lý giải theo địa lý thì nước lớn qúa, mênh mông qúa, con cá loãng đi và chúng dời bỏ nơi nương náu bấy lâu kiếm tìm nơi ở mới. Nhưng cũng có người lý giải rất hài hước rằng: đó là những ngày Sóc, Vọng; ngày tròn trăng qúa sáng (vụ này cô vợ Hai của tui thích lắm …), con cá mắc cỡ sợ ánh trăng sáng qúa mà lại còn mải yêu – còn ngày 30 thì tối qúa con cá không ngó thấy mồi (?). Với các ao hồ, những ngày này cá cũng kém ăn, người ta lý giải rằng “lạ nước, lạ cá” bởi vì nước lớn chảy (hoặc) tràn vào ao hồ khiến con cá e ngại. Thực tế, dẫu lý giải bằng cách gì thì những ngày nêu trên cá cắn mồi kém hẳn. Theo kinh nghiệm của tôi, nếu được, chúng ta nên bố trí câu vào những ngày đổi nước, xoay nước và giậy nước. Với những anh em đi câu giải tỏa, giải trí, vui chơi nhận thưởng của thiên nhiên thì rất nên câu vào những ngày nước kém, nước mái và nước ương khi chảy liu riu. Những ngày ấy, các loại cá, tôm có thể cắn lai rai cả ngày. Không gì sướng bằng thi thoảng ta vút lên một chú cá thiên nhiên rạng sáng cả xung quanh – máy giặt của chúng ta hắn vừa đỡ sốt ruột lại vừa có việc làm – dẫu cá bé nhưng thấy cái đầu cần câu của ta sừn sựt hoặc cái phao đổ xiêu, đổ vẹo chả sướng hơn a ? Vậy nên, tôi xin thống kê những ngày câu có thể hiệu qủa theo âm lịch trong tháng: • Đầu tháng từ ngày 7 đến 13 • Cuối tháng từ ngày 21 đến 28. • Trong này đặc biệt các ngày 11, 12, 13, 25, 26, 27 trước đây là những ngày thợ câu chuyên nghiệp không thể không ôm cần theo bọn Bông Lau; cái câu “nhớ nước” của họ chính là ám chỉ những ngày này … Trong thực tế thiên nhiên hiện nay, do các yếu tố tác động như: đập thủy điện, phá rừng, chắn kè, lập bè … trên những dòng sông; các luồng nước thường bị đổi và chuyện con nước lên xuống cũng bị ảnh hưởng. Đối với những bạn có điều kiện thường xuyên đi câu xa ở các cửa sông (Bông Lau chẳng hạn) thì nhất thiết nên tạo lập lấy một cơ sở (thổ công) để chủ động cho cuộc chơi. Bây giờ điện thoại, thông tin thuận tiện, các bạn chỉ cần nhấc máy và trong vòng vài phút, bạn đã nắm được tình hình nước nôi. Có như vậy, cuộc chơi của các bạn mới chu đáo, hấp dẫn và vất vả một cách toàn diện.

About these ads

Chuyên mục

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: